Xin chào, độc giả! Bạn đã bao giờ mải mê đọc một cuốn sách suốt ba tiếng mà ngỡ chỉ mới trôi qua hai mươi phút? Hoặc từng đọc đi đọc lại cùng một đoạn văn bốn lần trong khi tách trà bên cạnh đã nguội từ lúc nào?
Đó chính là sức mạnh của thời gian trong nghệ thuật tự sự. Trong văn học, thời gian không vận hành như chiếc đồng hồ. Nó có thể bị kéo giãn, nén lại, quay ngược, thậm chí bị phá vỡ hoàn toàn để phục vụ mục đích lớn nhất: khơi gợi cảm xúc nơi người đọc.
Hãy hình dung thời gian trong một tác phẩm giống như một sợi dây cao su. Một nhà văn tài năng có thể kéo giãn chỉ một khoảnh khắc rất ngắn—chẳng hạn một nhân vật đứng trước ngã rẽ cuộc đời—thành hàng chục trang sách chứa đầy ký ức, sự giằng xé và những nhịp đập dồn dập của trái tim. Ngược lại, họ cũng có thể thu gọn cả một thập kỷ chỉ bằng một câu ngắn gọn: "Mười năm trôi qua, mọi thứ đã đổi thay."
Sự đối lập ấy hoàn toàn có chủ đích. Độ dài mà tác giả dành cho một sự kiện chính là lời nhắn về tầm quan trọng cảm xúc của nó. Một cảnh được miêu tả chậm rãi, chi tiết như đang nói với bạn: "Hãy chú ý, khoảnh khắc này rất quan trọng." Trong khi đó, một đoạn tóm lược ngắn gọn lại ngầm cho biết: "Chúng ta chỉ đang lướt qua giai đoạn này."
Trong nhiều tác phẩm kinh điển, tác giả có thể dành rất nhiều trang để kể về một buổi chiều mưa bình thường nhưng lại lướt nhanh qua nhiều năm tuổi trung niên của nhân vật. Chính cách kể ấy âm thầm tiết lộ đâu mới là những khoảng thời gian thực sự có ý nghĩa trong cuộc đời họ.
Hồi tưởng giống như việc một người bất ngờ kéo tay bạn giữa cuộc trò chuyện và nói: "Khoan đã, để tôi kể vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này." Nó tạm ngắt dòng chảy hiện tại để bổ sung những thông tin nền quan trọng. Khi được sử dụng khéo léo, hồi tưởng mang đến cảm giác như một khám phá đầy bất ngờ. Nhưng nếu xử lý vụng về, nó dễ khiến người đọc cảm thấy như đang phải đọc một ghi chú dài dòng chẳng ai mong đợi.
Ngược lại, thủ pháp dự báo tương lai xuất hiện ít hơn và cũng khó sử dụng hơn. Nó hé lộ trước một phần những điều sắp xảy ra, từ đó tạo nên sự hồi hộp kéo dài. Người đọc biết rằng một biến cố đang chờ phía trước nhưng vẫn phải kiên nhẫn dõi theo từng diễn biến để câu chuyện bắt kịp điều đã được báo trước. Cảm giác ấy giống như việc bạn biết tập sáu sẽ có cú ngoặt bất ngờ nhưng vẫn phải xem trọn năm tập đầu với sự chờ đợi luôn âm ỉ trong đầu.
Một kỹ thuật đặc biệt khác là dòng ý thức. Ở đây, quá khứ, hiện tại và cả những suy nghĩ vụn vặt bất chợt cùng tồn tại trong tâm trí nhân vật. Người đọc như được đưa thẳng vào dòng suy nghĩ đang tuôn chảy của một con người, tạo nên cảm giác vừa bối rối vừa cuốn hút.
Nhịp kể chính là tốc độ mà câu chuyện được triển khai, đồng thời cũng là một trong những công cụ mạnh mẽ nhất của người cầm bút.
Nhịp kể nhanh với những câu văn ngắn, các cảnh chuyển liên tục và ít miêu tả sẽ tạo cảm giác khẩn trương. Đôi mắt bạn lướt nhanh trên từng dòng chữ bởi nhịp tim dường như cũng đang tăng tốc theo.
Ngược lại, nhịp kể chậm với những đoạn miêu tả dài, độc thoại nội tâm và vô số chi tiết tinh tế sẽ tạo nên bầu không khí sâu lắng, giúp người đọc chìm hẳn vào thế giới của nhân vật. Bạn không còn vội vàng nữa mà bắt đầu quan sát, cảm nhận và suy ngẫm nhiều hơn.
Những tác phẩm xuất sắc luôn biết cách chuyển đổi linh hoạt giữa các nhịp điệu ấy. Một cuốn tiểu thuyết trinh thám có thể lao vun vút qua những màn hành động rồi bất ngờ chậm lại trong một cuộc trò chuyện căng thẳng, khiến sự im lặng còn đáng sợ hơn cả những gì vừa diễn ra. Ngược lại, một tác phẩm văn học có thể dành hàng chục trang chỉ để kể về một bữa sáng, rồi chỉ bằng một đoạn ngắn đã bỏ qua năm năm cuộc đời nhân vật. Chính sự tương phản ấy lại tạo nên ý nghĩa đặc biệt.
Lý do rất đơn giản: trải nghiệm của con người trong đời thực chưa bao giờ trôi qua với tốc độ đều đặn như chiếc đồng hồ.
Có những khoảnh khắc chúng ta ghi nhớ rõ đến từng chi tiết, như thể đang xem lại một thước phim. Nhưng cũng có những tháng ngày dài chỉ còn là khoảng mờ nhạt trong ký ức.
Văn học phản chiếu chính quy luật ấy. Khi điều chỉnh tốc độ và thời gian kể chuyện, nhà văn cũng đang điều khiển nơi mà cảm xúc của người đọc sẽ dừng lại lâu nhất. Họ không chỉ kể cho bạn biết điều gì đã xảy ra, mà còn giúp bạn cảm nhận cuộc đời ấy từ chính bên trong tâm hồn nhân vật.
Khi thời gian trong một cuốn tiểu thuyết chậm lại, người đọc cũng vô thức chậm theo. Chính sự chậm rãi được chia sẻ ấy tạo nên cảm giác gần gũi và đồng cảm sâu sắc. Ngược lại, khi thời gian bất ngờ tăng tốc, phía sau thường là nỗi tiếc nuối, là những điều đã mất, những tháng năm không được ghi lại hoặc những khoảnh khắc trôi qua quá nhanh để bất kỳ ai kịp níu giữ.
Vì thế, nếu một ngày nào đó bạn cảm thấy xúc động sau khi đọc một cuốn sách mà gần như chẳng có sự kiện kịch tính nào xảy ra, hãy thử quan sát nhịp kể của tác phẩm. Rất có thể, tác giả đã âm thầm bẻ cong thời gian quanh bạn suốt từ đầu đến cuối mà bạn không hề nhận ra. Đó chính là một trong những nghệ thuật tinh tế và đáng khâm phục nhất của văn chương.