Xin chào các bạn! Nếu từng lướt xem những bức ảnh du lịch và chơi trò đoán xem đó là thành phố nào, có lẽ bạn đã nhận ra một điều khá kỳ lạ.
Đường chân trời của các đô thị trên thế giới đang ngày càng giống nhau, như thể ai đó chỉ sao chép rồi dán cùng một mẫu thiết kế hết lần này đến lần khác. Những tòa tháp kính, khung thép và các cao ốc na ná nhau đang mọc lên ở khắp mọi nơi.
Vậy điều gì đang xảy ra? Tại sao những thành phố cách nhau hàng nghìn kilômét lại trông như được cùng một kiến trúc sư thiết kế chỉ trong một buổi chiều?
Câu trả lời ngắn gọn là: toàn cầu hóa. Còn nếu giải thích đầy đủ hơn thì phải nhắc đến một trường phái kiến trúc mang tên "Phong cách Quốc tế", bắt đầu phát triển mạnh từ đầu thế kỷ XX. Có thể hình dung đây giống như chuỗi cửa hàng thức ăn nhanh xuất hiện trên toàn thế giới: cùng một công thức, cùng một diện mạo, chỉ thay đổi đôi chút để phù hợp với địa phương. Các kiến trúc sư ở nhiều quốc gia cùng chia sẻ ý tưởng, tham dự hội nghị, nghiên cứu những tài liệu giống nhau và dần dần các công trình của họ cũng mang diện mạo tương tự. Thép, bê tông và kính trở thành ngôn ngữ chung của đô thị hiện đại, và ngày nay ngôn ngữ ấy được sử dụng ở gần như mọi nơi.
Điều thú vị là việc xây dựng những tòa nhà phủ kính không chỉ đơn thuần là lựa chọn về mặt thẩm mỹ mà còn là quyết định mang tính kinh tế. Chẳng hạn, hệ thống mặt dựng bằng kính thường có chi phí thấp hơn và thi công nhanh hơn so với các phương pháp xây dựng truyền thống bằng đá hoặc gạch. Các chủ đầu tư luôn ưu tiên hiệu quả, cũng giống như mèo luôn thích nằm trên chiếc máy tính xách tay còn ấm. Khi phải đáp ứng kỳ vọng lợi nhuận của nhà đầu tư và chạy đua với tiến độ thi công, lựa chọn hợp lý nhất thường là những giải pháp đã được chứng minh về tốc độ, chi phí và hiệu quả. Vì thế, các thành phố ngày càng giống nhau không phải vì có một sự thống nhất ngầm nào, mà bởi thị trường đã âm thầm dẫn dắt tất cả đi theo cùng một hướng.
Đằng sau xu hướng này còn có yếu tố tâm lý xã hội rất thú vị. Nhiều thành phố nhìn vào những đô thị được xem là đẳng cấp quốc tế rồi tự nhủ: "Chúng ta cũng muốn có hình ảnh như vậy." Thế là họ sao chép những dấu hiệu thị giác vốn được xem là biểu tượng của sự hiện đại, phát triển và hội nhập. Những tòa cao ốc bằng kính dần trở thành cách nhanh nhất để truyền tải thông điệp rằng nơi đây là một trung tâm kinh tế năng động. Giống như một người mặc bộ trang phục của công việc mình mong muốn có được, nhiều thành phố cũng khoác lên mình diện mạo của một trung tâm tài chính hiện đại. Kết quả là hàng loạt khu trung tâm xuất hiện với hình thức gần như giống hệt nhau.
Công nghệ xây dựng hiện đại cũng góp phần khiến việc dựng nên những công trình tương tự ở bất kỳ đâu trở nên dễ dàng hơn bao giờ hết. Chuỗi cung ứng toàn cầu cho phép vật liệu được vận chuyển đến mọi quốc gia. Các công cụ thiết kế kỹ thuật số giúp những công ty kiến trúc có thể thực hiện dự án ở nhiều châu lục mà không cần trực tiếp đến địa điểm xây dựng. Một doanh nghiệp tại quốc gia này hoàn toàn có thể thiết kế một tòa nhà chọc trời cho thành phố ở nửa kia của thế giới bằng cùng một phần mềm, cùng những mẫu kết cấu và cùng tư duy thiết kế. Trong quá trình đó, bản sắc địa phương đôi khi dần bị đánh mất qua từng lần trao đổi và chỉnh sửa.
Tin vui là nhiều thành phố đang bắt đầu thay đổi. Một xu hướng mới trong kiến trúc và quy hoạch đô thị đang khuyến khích việc đưa vật liệu bản địa, truyền thống thiết kế vùng miền và những yếu tố văn hóa đặc trưng quay trở lại các công trình xây dựng. Ngày nay, các kiến trúc sư không chỉ được yêu cầu tạo nên những tòa nhà cao và hiện đại, mà còn phải phản ánh được tinh thần của nơi chúng được xây dựng. Có thể hình dung điều này giống như việc các thành phố quyết định cởi bỏ bộ trang phục giống hệt nhau để mặc lại những nét đẹp riêng của chính mình.
Cuộc thảo luận về bản sắc đô thị cũng ngày càng sôi nổi. Nhiều nhà quy hoạch, kiến trúc sư và cư dân đang đặt ra những câu hỏi quan trọng: Điều gì khiến nơi này trở nên khác biệt? Làm thế nào để một công trình có thể kể câu chuyện về vùng đất mà nó hiện diện, thay vì chỉ phản ánh nguồn vốn đã đầu tư vào đó?
Vì vậy, nếu một ngày nào đó bạn đứng giữa trung tâm một thành phố và bỗng có cảm giác như mình đang ở một nơi hoàn toàn khác nhưng lại quen thuộc đến lạ, thì đó không phải là ảo giác. Thực tế, các đô thị ngày nay đang ngày càng giống nhau bởi tác động của kinh tế, toàn cầu hóa, công nghệ và cả mong muốn hòa nhập của con người. Tuy nhiên, điều đáng hy vọng là ngày càng có nhiều người đang nỗ lực để mỗi thành phố có thể tìm lại diện mạo riêng, gìn giữ bản sắc và kể câu chuyện độc đáo của chính mình.