Chào các bạn! Chắc hẳn ai cũng từng trải qua cảm giác ngồi trước một tấm toan trắng, một trang giấy trắng hay bất kỳ "khoảng trống" nào mà đầu óc thì hoàn toàn trống rỗng. Không ý tưởng, không cảm hứng, như thể bộ não đột ngột mất kết nối với thế giới.
Đó chính là nghịch lý đầy trớ trêu của công việc sáng tạo. Thế nhưng đôi khi, vào lúc 2 giờ sáng, một ý tưởng lại bất ngờ xuất hiện mạnh mẽ đến mức bạn phải cuống cuồng tìm giấy bút để ghi lại trước khi nó biến mất.
Vậy điều gì mới thực sự quan trọng trong quá trình sáng tạo nghệ thuật: cảm hứng hay kỹ năng? Hãy cùng tìm hiểu.
Cảm hứng là tia lửa kỳ diệu thôi thúc chúng ta tạo nên điều gì đó từ con số không. Nó đến một cách khó đoán, mang đậm dấu ấn cá nhân và đôi khi đầy bất ngờ. Chỉ một phút trước bạn còn đang rửa bát, phút sau đã hình dung trọn vẹn một ý tưởng cho bức tranh mới. Nghe thật kỳ diệu phải không? Quả thật là như vậy. Cảm hứng mang đến nguồn năng lượng cảm xúc cho tác phẩm. Nó chính là câu trả lời cho câu hỏi "vì sao" bạn cầm cọ, cầm bút hay bắt đầu sáng tạo. Nếu thiếu cảm hứng, nghệ thuật dễ trở thành một công việc máy móc, giống như lắp ráp đồ nội thất theo hướng dẫn: đúng kỹ thuật nhưng thiếu sức sống. Tuy nhiên, cảm hứng cũng giống như một người bạn thất thường. Nó xuất hiện khi muốn, rời đi không báo trước và bạn hoàn toàn không thể ép buộc nó ở lại. Nếu chỉ dựa vào cảm hứng, chẳng khác nào xây một ngôi nhà rồi hy vọng thời tiết sẽ luôn đẹp. Nghe thì hấp dẫn nhưng thực tế lại đầy rủi ro.
Trái ngược với cảm hứng, kỹ năng là người bạn đồng hành đáng tin cậy. Đó là thành quả của hàng giờ, hàng năm, thậm chí hàng chục năm miệt mài luyện tập. Kỹ năng giúp bạn biết cách điều khiển ánh sáng và bóng tối, pha màu hài hòa thay vì biến mọi thứ thành những gam màu đục, đồng thời xây dựng bố cục để dẫn dắt ánh nhìn của người xem đúng theo ý đồ. Điều quan trọng nhất là kỹ năng mang đến công cụ để biến những gì tồn tại trong trí tưởng tượng thành hiện thực. Bạn có thể sở hữu một ý tưởng tuyệt đẹp trong đầu, nhưng nếu đôi tay không đủ khả năng thể hiện, ý tưởng ấy sẽ mãi chỉ nằm trong suy nghĩ. Kỹ năng chính là chiếc cầu nối giữa trí tưởng tượng và thế giới thực. Không có nó, cảm hứng chỉ đơn giản là những giấc mơ đẹp chưa bao giờ thành hình.
Suốt nhiều thế kỷ, các nghệ sĩ và triết gia vẫn không ngừng tranh luận về vấn đề này. Một số người cho rằng tài năng bẩm sinh kết hợp với cảm hứng mãnh liệt mới tạo nên những tác phẩm chân thực nhất. Hãy nghĩ đến những nghệ sĩ tự học. Tác phẩm của họ thường mang vẻ đẹp tự nhiên, mạnh mẽ và không bị ràng buộc bởi những quy tắc truyền thống. Chính vì không bị giới hạn bởi "luật lệ", họ có nhiều tự do hơn để thể hiện bản thân. Ở chiều ngược lại, nhiều nghệ sĩ được đào tạo bài bản tin rằng kỹ năng mới là nền móng của mọi sáng tạo. Bạn cần hiểu rõ các nguyên tắc trước khi có thể phá vỡ chúng một cách có chủ đích. Danh họa Pablo Picasso là minh chứng điển hình. Trước khi tạo nên cuộc cách mạng với trường phái Lập thể, ông đã dành nhiều năm rèn luyện khả năng vẽ hiện thực đến mức điêu luyện. Chính nền tảng kỹ thuật vững chắc ấy đã giúp ông tự do thử nghiệm và sáng tạo những điều chưa từng có.
Sự thật là việc xem cảm hứng và kỹ năng như hai đối thủ hoàn toàn không hợp lý. Điều đó chẳng khác nào tranh cãi xem một chiếc xe cần động cơ hay bánh xe hơn. Thực tế, bạn cần cả hai. Cảm hứng mà thiếu kỹ năng chỉ tạo ra những ý tưởng đẹp nhưng khó trở thành hiện thực. Ngược lại, kỹ năng mà thiếu cảm hứng chỉ tạo nên những tác phẩm hoàn hảo về mặt kỹ thuật nhưng lại không chạm được đến cảm xúc của người xem. Điểm lý tưởng nhất chính là khi năng lực chuyên môn kết hợp với nguồn năng lượng sáng tạo chân thành. Khi một nghệ sĩ luyện tập đủ lâu để kỹ năng trở thành phản xạ tự nhiên, họ không còn bị kỹ thuật cản trở cảm xúc nữa. Những nét cọ diễn ra một cách mượt mà, bố cục hình thành đầy trực giác và quá trình sáng tạo trở nên tự do hơn bao giờ hết. Lúc ấy, kỹ năng không còn là giới hạn mà trở thành một siêu năng lực.
Việc phát triển kỹ năng khá rõ ràng dù không hề dễ dàng. Hãy luyện tập đều đặn, học hỏi từ các bậc thầy, tiếp nhận góp ý và kiên trì lặp lại quá trình ấy. Không tồn tại con đường tắt. Trong khi đó, nuôi dưỡng cảm hứng đòi hỏi nhiều sự tinh tế hơn. Cảm hứng phát triển từ sự tò mò, những trải nghiệm mới, khả năng quan sát và việc cho phép tâm trí được tự do khám phá thay vì luôn bị áp lực bởi danh sách công việc. Đi dạo, đọc sách, tham quan triển lãm nghệ thuật hay đơn giản là quan sát mọi người xung quanh đều có thể trở thành nguồn nuôi dưỡng sáng tạo vô giá. Nhiều nghệ sĩ luôn mang theo sổ phác thảo hoặc nhật ký để ghi lại những ý tưởng bất chợt trước khi chúng biến mất. Một số khác xây dựng thói quen sáng tạo mỗi ngày, để ngay cả khi không có cảm hứng, họ vẫn tạo ra điều gì đó. Điều thú vị là chính quá trình làm việc lại thường kéo cảm hứng quay trở lại. Cứ như thể cảm hứng thấy bạn vẫn miệt mài sáng tạo mà không cần đến nó, nên quyết định xuất hiện lần nữa.
Vì vậy, nếu một ngày bạn rơi vào bế tắc sáng tạo, hãy nhớ rằng: không ngừng rèn luyện kỹ năng để luôn sẵn sàng và luôn giữ cho đôi mắt cũng như tâm trí rộng mở để đón nhận cảm hứng bất cứ lúc nào. Những tác phẩm xuất sắc nhất thường được sinh ra ngay tại điểm giao thoa giữa hai yếu tố ấy, và đó cũng chính là nơi mọi nghệ sĩ đều hướng tới.