Có một sự thật thường khiến những cuộc tranh luận về việc chỉnh sửa ảnh nhanh chóng thay đổi hướng đi: một tệp ảnh gốc thực chất vốn chưa hoàn thiện. Nó giống như cuộn phim âm bản trong nhiếp ảnh truyền thống.
Mọi điều chỉnh được thực hiện sau khi chụp, từ cân chỉnh độ sáng, khôi phục chi tiết vùng tối, điều chỉnh độ tương phản đến xử lý màu sắc, đều là những bước được dự tính từ trước.
Đó không phải là gian lận mà là một phần tự nhiên trong quy trình nhiếp ảnh hiện đại. Ngay cả khái niệm “ảnh nguyên bản từ máy ảnh” cũng chưa hoàn toàn chính xác, bởi ngay bên trong máy ảnh, hình ảnh đã trải qua các bước xử lý như tăng độ nét, nén dữ liệu và tinh chỉnh màu sắc trước khi đến tay người dùng. Nói cách khác, việc can thiệp vào hình ảnh đã bắt đầu ngay từ khoảnh khắc bấm nút chụp. Tuy nhiên, vẫn tồn tại một cuộc thảo luận rất đáng suy ngẫm về mặt đạo đức trong nhiếp ảnh. Nhiếp ảnh gia và nhà giáo dục Sima Zureikat đã phân tích vấn đề này một cách cẩn trọng. Câu hỏi quan trọng không nằm ở việc bức ảnh có được chỉnh sửa hay không, mà nằm ở việc bức ảnh đó đang tuyên bố điều gì và liệu tuyên bố ấy có trung thực hay không.
Bức ảnh nổi tiếng “Trăng Mọc Trên Hernandez, New Mexico” của Ansel Adams từng được làm tối và điều chỉnh qua nhiều lần xử lý trong phòng tối. Trên thực tế, nhiều phiên bản khác nhau của bức ảnh này tồn tại với sự khác biệt đáng kể về sắc độ. Tuy nhiên, không ai xem đó là sự thiếu trung thực bởi Ansel Adams chưa bao giờ khẳng định tác phẩm của mình hoàn toàn không qua chỉnh sửa. Mục đích của ông là biểu đạt cảm xúc nghệ thuật và bối cảnh trưng bày trong phòng triển lãm cũng khiến điều đó trở nên minh bạch.
Hãy thử so sánh điều đó với những bức ảnh trong thời kỳ Liên Xô cũ, nơi một số nhân vật chính trị bị xóa bỏ hoàn toàn khỏi lịch sử bằng kỹ thuật chỉnh sửa ảnh. Khi đó, việc can thiệp vào hình ảnh không nhằm mục đích nghệ thuật mà phục vụ cho hoạt động tuyên truyền. Mục tiêu là tạo ra một phiên bản thực tại phù hợp với hệ tư tưởng nhất định.
Sự khác biệt ở đây rất rõ ràng. Một bên sử dụng hậu kỳ như một ngôn ngữ nghệ thuật, trong khi bên còn lại sử dụng nó như một công cụ đánh lừa nhận thức. Đây cũng là cách đơn giản và bền vững nhất để xác định ranh giới giữa chỉnh sửa hợp lý và thao túng hình ảnh thiếu đạo đức.
Quan điểm của Sima Zureikat đặc biệt hữu ích trong trường hợp này. Nếu mục tiêu của bạn là phản ánh hiện thực một cách trung thực, thì việc thay đổi thời gian, địa điểm hoặc đối tượng trong ảnh có thể được xem là hành vi đánh lừa. Ngược lại, nếu mục tiêu là truyền tải cảm xúc hoặc cách bạn cảm nhận hiện thực, việc chỉnh sửa có thể trở thành một phần hợp pháp trong quá trình sáng tạo.
Bối cảnh cũng quan trọng không kém mục đích. Một triển lãm nghệ thuật thường được hiểu là nơi thể hiện góc nhìn và cách diễn giải cá nhân. Trong khi đó, trang nhất của một tờ báo lại mang ý nghĩa ghi nhận sự thật. Cùng một thao tác chỉnh sửa nhưng đặt trong hai bối cảnh khác nhau sẽ mang trọng lượng đạo đức hoàn toàn khác biệt.
Nhiếp ảnh hiện đại khiến vấn đề này trở nên phức tạp hơn bởi quy trình kỹ thuật số đã biến việc chỉnh sửa trở thành một phần gần như mặc định trong công việc chuyên nghiệp. Hậu kỳ không còn là công đoạn bổ sung cuối cùng mà đã trở thành một phần của quá trình sáng tạo ngay từ đầu.
Nhiều tác phẩm đoạt giải thưởng danh giá đều trải qua quá trình xử lý hậu kỳ rất kỹ lưỡng. Bầu trời có thể được làm tối hơn, những chi tiết không mong muốn có thể bị loại bỏ, màu sắc được tinh chỉnh hoặc thậm chí hình ảnh được ghép từ nhiều lần phơi sáng khác nhau. Những điều chỉnh này tồn tại trên một phổ rất rộng và khía cạnh đạo đức của chúng phụ thuộc vào việc người chụp đang tuyên bố điều gì về bức ảnh đó.
Sự xuất hiện của các công cụ trí tuệ nhân tạo đã đẩy cuộc tranh luận này tiến xa hơn nữa. Ngày nay, các nền tảng tạo ảnh bằng trí tuệ nhân tạo có thể tạo ra những khung cảnh chân thực đến mức khó phân biệt với ảnh thật chỉ từ vài dòng mô tả bằng văn bản.
Những kỹ thuật từng đòi hỏi trình độ chuyên môn cao như phơi sáng chồng lớp, cắt ghép hình ảnh hay các thủ thuật phòng tối giờ đây có thể được thực hiện gần như tức thì và đôi khi rất khó phát hiện.
Ranh giới giữa việc ghi lại hiện thực và sáng tạo ra một hiện thực mới đang ngày càng trở nên mong manh hơn. Nghệ sĩ Akiyasu Shimizu đưa ra một cách tiếp cận đáng chú ý đối với vấn đề này. Ông không che giấu nguồn gốc kỹ thuật số trong các tác phẩm có sự hỗ trợ của trí tuệ nhân tạo. Thay vào đó, ông biến chính yếu tố đó thành một phần của cuộc đối thoại nghệ thuật, coi tác phẩm là sự hợp tác giữa tầm nhìn của con người và khả năng xử lý của máy móc.
Chính sự minh bạch ấy khiến tác phẩm trở nên thú vị về mặt triết học thay vì bị xem là hành vi đánh lừa người xem. Chìa khóa để tiếp cận vấn đề này một cách trung thực không nằm ở việc đặt ra một giới hạn cố định về mức độ chỉnh sửa được phép thực hiện. Điều quan trọng hơn là sự công khai và minh bạch. Bạn có đang nói rõ bức ảnh là gì và nó đại diện cho điều gì hay không? Một nhiếp ảnh gia chỉnh sửa ảnh rất nhiều nhưng thẳng thắn chia sẻ điều đó sẽ đứng ở một vị trí đạo đức khác hoàn toàn so với người cố tình trình bày một hình ảnh được dựng ghép như bằng chứng ghi lại sự thật.
Hậu kỳ không phải là kẻ thù của sự thật. Điều thực sự gây vấn đề là sự thiếu trung thực về những gì quá trình hậu kỳ đã tạo ra.
Và có lẽ câu hỏi đáng suy ngẫm nhất dành cho mỗi chúng ta là: ranh giới cá nhân của bạn nằm ở đâu? Bạn đã thực sự suy nghĩ rõ ràng về điều đó chưa?