Xin chào các bạn! Hôm nay, hãy cùng khám phá một trong những câu hỏi vừa ấm lòng vừa đầy hấp dẫn trong khoa học: Liệu động vật có cảm xúc như con người không?
Nếu bạn từng thấy một chú chó vẫy đuôi mừng rỡ khi bạn trở về, hoặc một chú mèo cuộn tròn khi buồn, hẳn bạn đã cảm nhận rằng chúng có những rung động tình cảm.
Nhưng liệu có cơ sở khoa học nào cho điều đó? Hãy cùng tìm hiểu sự thật về cảm xúc của động vật và ý nghĩa của nó đối với chúng ta.
Trong một thời gian dài, các nhà khoa học tin rằng hành vi của động vật chủ yếu dựa vào bản năng. Cảm xúc được cho là đặc trưng của con người — yếu tố tách biệt chúng ta khỏi phần còn lại của thế giới động vật. Thế nhưng, cùng với những tiến bộ trong nghiên cứu não bộ và hành vi, chúng ta dần nhận ra rằng động vật có thể phức tạp về mặt cảm xúc hơn ta từng nghĩ. Thực tế, nhiều loài động vật có cấu trúc não giống chúng ta, đặc biệt là các loài thú như chó, voi, cá heo và linh trưởng. Chúng sở hữu hạch hạnh nhân (amygdala) và vỏ não trước trán — những khu vực đóng vai trò then chốt trong việc xử lý cảm xúc. Điều này cho thấy động vật không chỉ phản ứng, mà còn cảm nhận.
Các nhà khoa học tin rằng động vật có thể trải nghiệm một số cảm xúc cơ bản, chẳng hạn như:
Niềm vui
– Chó chơi trò ném bóng hay cá heo tung mình qua sóng không chỉ là vận động — chúng thực sự đang vui vẻ.
Nỗi sợ
– Động vật bị săn đuổi bỏ chạy, nhưng cũng có thể đứng yên hoặc run rẩy, giống như con người khi gặp nguy hiểm.
Cơn giận
– Tinh tinh đã từng bị quan sát thấy ném đồ vật hoặc thể hiện sự hung hăng khi bực bội.
Nỗi buồn
– Voi được biết đến với hành vi thương tiếc khi mất thành viên trong đàn, thậm chí quay lại bên bộ xương của chúng.
Tình yêu và sự gắn kết
– Nhiều loài động vật sống ghép đôi trọn đời, thể hiện tình cảm với bạn đời hoặc người chăm sóc, và vỗ về con non.
Dù chúng ta không thể trực tiếp hỏi, nhưng hành vi của chúng đã nói lên rất nhiều điều.
Những nghiên cứu sử dụng kỹ thuật quét não, xét nghiệm hormone và phân tích hành vi đã cho thấy động vật cũng sản sinh oxytocin (“hormone tình yêu”), cortisol (liên quan đến căng thẳng) và dopamine (chất dẫn truyền thần kinh tạo cảm giác hưng phấn) — giống như chúng ta. Ví dụ, não của chó có hoạt động ở vùng khen thưởng khi nghe tiếng chủ. Bò biểu hiện căng thẳng khi bị tách khỏi bạn đồng loại. Chuột thậm chí còn biết… cười khi bị cù lét! Nhiều quá trình cảm xúc ở động vật phản chiếu cách con người cảm nhận. Tất nhiên, chúng có thể không trải nghiệm cảm xúc phức tạp hoặc tự nhận thức như con người, nhưng rõ ràng chúng có những trạng thái cảm xúc riêng.
Mặc dù động vật có vú thể hiện rõ nhất cảm xúc, nhưng chim đặc biệt là vẹt và quạ cũng rất thông minh và giàu tính xã hội. Một số loài chim thương tiếc khi mất bạn đời hoặc bắt chước giọng nói cảm xúc của con người. Thậm chí bạch tuộc, dù không phải động vật có vú hay chim, cũng thể hiện sự tò mò, khả năng giải quyết vấn đề và cả… tâm trạng thất thường. Càng rời xa nhóm động vật có vú, việc nghiên cứu và diễn giải cảm xúc càng khó, nhưng khoa học đang dần bắt kịp.
Hiểu rằng động vật cũng có cảm xúc không chỉ thú vị, mà còn mang ý nghĩa lớn. Nó ảnh hưởng đến cách chúng ta đối xử với thú nuôi, gia súc, hay cả động vật hoang dã. Nếu chúng biết sợ hãi, đau buồn và hạnh phúc, thì con người có trách nhiệm đạo đức phải đối xử với chúng bằng sự tôn trọng và nhân ái. Kiến thức này cũng đang định hình lại luật pháp và chính sách bảo vệ động vật. Ở một số quốc gia, động vật không còn bị coi là “tài sản” mà được công nhận là những sinh thể có tri giác, có quyền lợi.
Vậy, động vật có cảm xúc như con người không? Những bằng chứng khoa học ngày càng nhiều cho thấy — ít nhất là nhiều loài trong số đó — có. Dù cảm xúc của chúng có thể không phức tạp hay sâu sắc như con người, nhưng động vật rõ ràng biết vui, biết buồn, biết yêu và sợ hãi theo cách riêng của mình. Lần tới khi bạn thấy thú cưng vẫy đuôi hay cuộn mình bên cạnh lúc bạn buồn, hãy nhớ — đó không chỉ là bản năng. Đó là cảm xúc thật. Và đó là sợi dây kết nối tuyệt đẹp giữa các loài.