Chào các bạn thân mến! Bạn đã bao giờ trải qua một tuần mà đầu óc như có 37 tab trình duyệt đang mở—và một nửa trong số đó thì bị treo? Tháng trước, tôi đã như vậy.
Tôi vật lộn với hàng tá deadline, tin nhắn nhóm, việc cá nhân… và rồi tôi như gãy gánh. Không phải là bùng nổ ra bên ngoài, mà là âm thầm kiệt sức bên trong.
Vì thế, tôi đã hứa với chính mình: Hãy dọn dẹp cảm xúc giống như cách mình dọn tủ quần áo. Và thành thật mà nói? Cách đó hiệu quả hơn tôi tưởng rất nhiều. Hôm nay, tôi muốn chia sẻ với bạn cách tôi thực hành "dọn dẹp cảm xúc" mỗi khi căng thẳng công việc đè nặng. Cùng trò chuyện nhé
Điều đầu tiên tôi làm là dừng lại và tự hỏi: Mình đang cảm thấy chính xác là gì? Không chỉ đơn giản là "tệ" hay "căng thẳng", mà phải cụ thể: "Tôi lo lắng vì buổi họp đó" hay "Tôi thấy bị lãng quên vì ý tưởng của mình bị phớt lờ". Việc gọi tên cảm xúc giúp tôi thoát khỏi vòng xoáy mơ hồ và bắt đầu kiểm soát được suy nghĩ của mình.
Bước này đã thay đổi hoàn toàn cuộc chơi với tôi. Tôi bắt đầu tự hỏi: Đây có thật sự là cảm xúc của mình, hay mình đang hấp thụ sự căng thẳng của người khác? Tâm trạng tệ của đồng nghiệp không phải là gánh nặng mình cần mang. Khi nhận ra điều đó, tôi hình dung mình đang "trả lại" cảm xúc nặng nề ấy—giống như trao lại chiếc túi mà tôi chưa bao giờ muốn giữ.
Trong những giờ làm việc căng thẳng, tôi học cách thiết lập ranh giới trong tâm trí. Tôi tự nhủ: Cảm xúc này có thể đợi. Nó giống như việc cất một suy nghĩ lộn xộn lên kệ, rồi sau giờ làm sẽ lấy xuống xem xét kỹ hơn. Tôi cũng dành 10 phút sau khi kết thúc công việc chỉ để ngồi yên, thở sâu và “gỡ đồ” từ chiếc kệ tâm trí ấy.
Cảm xúc tiêu cực sẽ chất chồng nếu ta không có đường thoát. Tôi bắt đầu xây dựng những "lối thoát tí hon" trong ngày—như đi bộ ngắn, viết nhật ký 5 phút, hay đơn giản là tắt Slack, bật nhạc lo-fi và nhâm nhi tách trà. Những khoảnh khắc nhỏ bé đó giúp tôi tái tạo năng lượng mà không cần đến cả kỳ nghỉ dài ngày.
Không phải vấn đề nào cũng cần giải quyết. Đôi khi, tôi viết ra điều khiến mình khó chịu—rồi… xóa nó đi. Không sửa chữa. Chỉ đơn giản là giải phóng. Nó giống như dọn hộp thư cảm xúc bằng cách Marie Kondo vậy. Có cảm xúc không "mang lại niềm vui"—vậy thì buông bỏ cũng là một lựa chọn đủ tốt.
Sau khi buông bỏ gánh nặng, tôi mở lòng đón nhận những thứ giúp mình vững vàng hơn—danh sách biết ơn, bản nhạc yêu thích, tin nhắn từ bạn bè, hay chỉ đơn giản là ngắm hoàng hôn đổi màu ngoài cửa sổ. Dọn dẹp không chỉ là loại bỏ mà còn là tạo không gian cho sự bình yên bước vào.
Nếu dạo này bạn thấy nặng nề, bế tắc hay mệt mỏi—tôi hiểu cảm giác đó. Bạn không hề đơn độc. Hãy thừa nhận rằng: công việc có thể chẳng bao giờ nhẹ nhàng hơn. Nhưng cách ta đối diện với mớ hỗn độn trong đầu? Điều đó nằm trong tay ta. Bạn đã từng thử "dọn dẹp cảm xúc" chưa? Bạn có cách riêng nào để làm sạch tâm trí? Hãy chia sẻ nhé—tôi rất muốn học hỏi từ bạn