Hãy tưởng tượng bạn đang sống trong một thành phố hiện đại sôi động, nơi nhịp sống hối hả diễn ra mỗi ngày—xe cộ tấp nập, dòng người qua lại không ngừng, những khu chợ đầy màu sắc và những nghệ sĩ đường phố biểu diễn ở các quảng trường công cộng.
Tuy nhiên, gần đây, thành phố Côn Minh, Trung Quốc, với dân số khoảng 6 triệu người, đã chứng kiến một cảnh tượng phi thường: một đàn voi hoang dã lang thang gần khu ngoại ô.
Kể từ tháng 3 năm 2020, một đàn voi gồm 15 con đã di chuyển hơn 300 dặm qua tỉnh Vân Nam, rời khỏi khu bảo tồn của chúng. Chúng lang thang qua các cánh đồng, thị trấn và thành phố, tiến đến cách Côn Minh chỉ khoảng 2 dặm, trước khi đổi hướng vài ngày sau đó.
Lý do khiến đàn voi rời khỏi Khu bảo tồn thiên nhiên Tây Song Bản Nạp vẫn chưa được làm rõ. Tuy nhiên, hành trình đáng kinh ngạc của chúng đã thu hút sự chú ý đến nhu cầu cấp bách trong việc bảo tồn voi châu Á. Những sinh vật hùng vĩ này thường không nhận được nhiều sự quan tâm toàn cầu như họ hàng của chúng ở các khu vực khác, dù chúng cũng đang phải đối mặt với những thách thức nghiêm trọng không kém.
Voi châu Á sinh sống trong các khu rừng và đồng cỏ trải dài qua 13 quốc gia ở Nam Á và Đông Nam Á, khiến chúng trở thành loài động vật có vú trên cạn lớn nhất khu vực. Đáng buồn thay, số lượng của chúng đã giảm xuống còn dưới 50.000 cá thể trong tự nhiên, khiến loài này rơi vào tình trạng nguy cấp. Mất môi trường sống và xung đột giữa con người với động vật là những mối đe dọa lớn đối với sự sinh tồn của chúng, càng trở nên trầm trọng hơn do dân số con người ngày càng gia tăng.
Những loài động vật này cần không gian rộng lớn và nguồn tài nguyên dồi dào, dành tới 18 giờ mỗi ngày để tìm kiếm thức ăn và nước uống. Hiện nay, có tới 70% số lượng voi châu Á sinh sống bên ngoài các khu bảo tồn, thường xuyên đi ngang qua các khu dân cư và gây ra những cuộc chạm trán với con người.
Khi voi di chuyển vào những khu vực do con người kiểm soát, xung đột có thể xảy ra. Ví dụ, đàn voi gần đây ở Trung Quốc đã gây thiệt hại ước tính khoảng 1,1 triệu Đô la cho mùa màng và tài sản. Dù chính quyền địa phương đã thành công trong việc ngăn chặn thương vong cho cả người và voi, nhưng ở những nơi khác, những xung đột như vậy thường dẫn đến thương tích cho con người và các hành động trả đũa đối với voi, càng làm suy giảm số lượng của chúng.
Giải quyết xung đột giữa con người và động vật hoang dã là một thách thức phức tạp. Dù các biện pháp phản ứng như dựng hàng rào, sử dụng âm thanh xua đuổi và các chương trình bồi thường có thể giúp giảm thiểu hậu quả, một giải pháp bền vững đòi hỏi phải giải quyết tận gốc nguyên nhân của những xung đột này. Việc hiểu rõ điều gì đã khiến đàn voi rời bỏ môi trường sống ban đầu của chúng là chìa khóa để xây dựng các giải pháp hiệu quả trong tương lai.
Một chiến lược toàn diện không chỉ tập trung vào việc giảm thiểu xung đột ngay lập tức mà còn bao gồm các biện pháp dài hạn để đảm bảo sự chung sống hài hòa giữa con người và voi. Những nỗ lực này đòi hỏi sự hợp tác chặt chẽ giữa cộng đồng địa phương, các nhà bảo tồn và các nhà hoạch định chính sách.
Khi đàn voi rời khỏi Côn Minh, thành phố này đang chuẩn bị cho một sự kiện quan trọng khác—Hội nghị lần thứ 15 của Các Bên (CoP) thuộc Công ước về Đa dạng Sinh học. Cuộc họp của các nhà lãnh đạo toàn cầu này là cơ hội để đưa vấn đề chung sống hài hòa giữa con người và động vật hoang dã lên hàng đầu trong các cuộc thảo luận về bảo tồn đa dạng sinh học.
Bằng cách lồng ghép các mục tiêu chung sống cụ thể vào Khung Đa dạng Sinh học Toàn cầu, tương lai của cả con người và động vật hoang dã có thể được bảo đảm. Những nỗ lực hợp tác ở mọi cấp độ—từ quốc tế đến địa phương—là rất cần thiết để tạo ra một thế giới nơi voi và con người cùng phát triển bền vững.